“Hôm nao… anh đã bao lần dừng lại trên phố quen
Ngã nón đứng chào xe tang qua phố/ ai mất mẹ?
Sao lòng anh hoảng sợ
Tiếng khóc kia bao lâu nữa của mình?”…
“Mấy đứa con nghĩ chừng nào má mình còn, thì tết không bao giờ mất” (nhà văn Nguyễn Ngọc Tư).
Là vì có má thì Tết mới đủ đầy! “Má” là đại diện cho tất cả những người phụ nữ mang cái tết ấm cúng về cho gia đình. Thử hỏi cái tết có còn ấm áp, đủ đầy không, khi vắng đi bàn tay và những giọt mồ hôi của má…
Sự ấm cúng đó là gian bếp với đủ đầy món ăn làm nên hương vị tết. Là mâm cơm cúng có thể thịnh soạn hay đơn sơ, nhưng tính trang nghiêm nhất định phải có, để ông bà tổ tiên dẫu đã khuất bóng vẫn như được trở về quây quần bên con cháu.
Là chiếc áo mới gửi gắm cả tình thương của má vào trong đó. Hồi nhỏ nhà nghèo, tôi thường mặc lại áo của chị Hai để lại (những nhà nghèo thì đồ cũ của anh chị là đồ mới của mấy đứa em trong nhà). Thế nhưng, má cũng có đủ chữ “công” để biến chiếc áo thật sự là chiếc áo mới: thêu lên ngực áo hình con bướm, cánh hoa, hoặc may viền thêm những đường chỉ màu để tà áo, bâu áo, cổ áo mới hơn…
Có má thì Tết mới đủ đầy!